0011 | Hồ Văn Sỹ

Tôi tên là Hồ Văn Sỹ, sinh năm 1960 tại Khe Sanh, Hướng Hóa, Quảng Trị. Tôi lớn lên trong một gia đình thờ cúng ông bà tổ tiên, cuộc sống nghèo khó và bấp bênh giữa những năm tháng chiến tranh. Năm 1968, vào dịp Tết Mậu Thân, gia đình tôi phải rời quê về Cam Lộ lánh nạn. Tại đây tôi được gửi vào học trong một trường của người Công giáo. Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến danh Chúa Giê-xu, nhưng lúc ấy tôi chưa biết gì về đức tin và cũng chưa thể tin Ngài.
Sau hai năm học, chiến sự lại bùng lên. Năm 1972, Quảng Trị giải phóng, gia đình tôi tiếp tục rời quê vào Huế. Ở đó được khoảng hai tuần thì Chính phủ VNCH hỗ trợ đưa đồng bào bằng máy bay từ sân bay Phú Bài vào Đắk Lắk, vùng Phước An. Một lần nữa tôi lại được học trong trường Công giáo, nhưng lòng vẫn mơ hồ, không hiểu Chúa là ai.
Năm 1975, đất nước thống nhất. Gia đình tôi ở lại Đắk Lắk khoảng hai năm để chờ người chú đi cải tạo. Đến năm 1977, chúng tôi trở về quê cũ. Cuộc sống chật vật, nhưng gia đình vẫn cố gắng bươn chải. Năm 1979, tôi lập gia đình và sinh được bốn đứa con, hai trai hai gái. Thế nhưng đến 1995, vợ tôi qua đời, để lại tôi một mình nuôi bốn đứa trẻ thơ dại. Những năm tháng ấy thật sự rất tối tăm và nặng nề đối với tôi.
Ba năm sau, năm 1998, tôi lập gia đình lần nữa. Chỉ vài tháng sau đó, trong kế hoạch lạ lùng của Chúa, cả gia đình tôi tin nhận Ngài. Từ năm 1999, Chúa ban cho chúng tôi thêm con cái. Tính đến hôm nay, tổng cộng tôi có 16 người con: 4 con của người vợ đầu và 12 con với người vợ hiện tại — 10 trai và 6 gái. Tôi chỉ biết dâng lời tạ ơn Chúa vì phước hạnh lớn lao ấy, dù cuộc sống vẫn còn nhiều thiếu thốn.
Gia đình tôi mưu sinh bằng nương rẫy. Ngôi nhà cũ đã sập, tôi xây lại từ năm ngoái nhưng vì nợ ngân hàng gần 190 triệu, công việc con cái không ổn định, nên vẫn chưa hoàn thiện được. Dẫu vậy, Chúa vẫn cho chúng tôi bình an và đủ ăn qua từng ngày.
Hôm nay, khi nhìn lại cả chặng đường đời — từ một đứa trẻ chạy loạn, đến một người cha đơn độc nuôi con, rồi một người đàn ông nghèo khó nhưng được Chúa nắm lấy — tôi chỉ biết nói rằng: Ơn Chúa là quá lớn cho đời tôi. Hiện nay, tôi đang dấn thân vào công tác truyền giáo cho đồng bào Vân Kiều và bà con sống sát biên giới Lào. Chúa cho nhiều người mở lòng tin nhận Ngài. Tôi coi đó là trọng trách Chúa giao và sẽ trung tín cho đến cuối cùng. Xin quý tôi con Chúa gần xa thêm lời cầu nguyện cho chức vụ nhỏ bé của tôi, để nhiều linh hồn trong núi rừng này được biết đến tình yêu cứu rỗi của Ngài. Nguyện Chúa được vinh hiển qua cuộc đời tôi.
Giáo Sĩ
Hồ Văn Sỹ
document.addEventListener('DOMContentLiteSpeedLoaded',function(){
const slider=document.querySelector('.customer-logos-vanilla');
let allSlides=document.querySelectorAll('.slide-vanilla');
const wrapper=document.querySelector('.logo-slider-wrapper');
if(!slider||allSlides.length===0)return;
const TRANSITION_DURATION_SECONDS=0.5;
const AUTOPLAY_SPEED=3000;
const SLIDES_TO_SCROLL=1;
const ORIGINAL_SLIDE_COUNT=allSlides.length;
let currentSlideIndex=0;
let slideDimension=0;
let autoScrollInterval;
let isHorizontal=!1;
function checkOrientation(){
isHorizontal=window.innerWidth<=768}
const MAX_CLONE_COUNT=Math.max(3+1,4+1);for(let i=0;i
setTimeout(()=>{
slider.style.transition='none';
currentSlideIndex=0;
if(isHorizontal){
slider.style.transform=`translateX(0px)`;
}else{
slider.style.transform=`translateY(0px)`;
}
},TRANSITION_DURATION_SECONDS*1000);
}
}
calculateSliderDimensions();
autoScrollInterval=setInterval(moveSlider,AUTOPLAY_SPEED);
window.addEventListener('resize',()=>{
clearInterval(autoScrollInterval);
calculateSliderDimensions();
currentSlideIndex=0;
slider.style.transition='none';
if(isHorizontal){
slider.style.transform=`translateX(0px)`;
}else{
slider.style.transform=`translateY(0px)`;
}
autoScrollInterval=setInterval(moveSlider,AUTOPLAY_SPEED);
});
wrapper.addEventListener('mouseenter',()=>{
clearInterval(autoScrollInterval);
});
wrapper.addEventListener('mouseleave',()=>{
autoScrollInterval=setInterval(moveSlider,AUTOPLAY_SPEED);
});
});














